Trên người đời này với tồn tại các người tu đạo, đặc thù trong những núi sâu rừng già, họ đã từng sống rất lâu, có người đã sống mấy trăm năm, thậm http://minhbao.net/ chí mấy nghìn năm. Điều này đề cập ra có thể rộng rãi người sẽ ko tin nổi … Dưới đây là câu chuyện được đề cập lại của một người tương tự.
trước tiên xin được kể rõ, bài viết này không hề là câu chuyện hư cấu. những gì được viết được kể, hoàn toàn đều là các trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. những vị sở hữu thể tin, cũng sở hữu thể ko tin, nhưng mong những vị hãy tu tích khẩu đức, đừng mang tạo nghiệp chướng cho bản thân mình.
các người thường ngày nhìn thấy "300 năm" trong tiêu đề, cố định sẽ cho rằng tôi đang nói khoác, nhưng tôi xin nhắc có những vị rằng, tuổi thật sự của tôi xác thực là 330 tuổi, cũng chính là nhắc rằng tôi sinh ra vào giữa các năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng chẳng thể nói là rất già, các người hơn hai.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe nói còn mang những người sống trên 5.000 tuổi ở cõi trần, chỉ là không có cơ hội gặp được mà thôi.
Tôi là người Thành Đô, thức giấc Tứ Xuyên, giữa những năm Ung Chính, vì để tránh chiến loàn, Cả nhà chúng tôi chạy nạn đến núi Đại Ba, miền bắc tỉnh Tứ Xuyên, nhưng ko may gặp phải lở đất, chung cuộc chỉ có một mình tôi may mắn thoát được, năm ngừng thi côngĐây tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc con đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào lúc sắp bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, lúc ngừng thi côngĐây ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. trong khoảng Đó, tôi liền đi theo ông khởi đầu tu luyện. Ở đây cần phải nhắc rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu luyện Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi chẳng phải là Đạo giáo, ko có một tẹo quan hệ gì với Đạo giáo cả.
Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi khi chậm triển khai phổ quát. Bởi ông đã tu luyện tới rốt cục rồi, dù mang cố gắng thế nào cũng ko tu luyện lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi khiến môn sinh, truyền thừa Đạo chính thống trong môn tu luyện này của chúng tôi. Mọi người cố định sẽ ko nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, hết sức vô cùng thuần tuý, đặc trưng thích hợp cho những người biếng nhác, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
Sau khi sư phụ truyền công pháp tu luyện cho tôi xong, lần trước tiên tôi đã ngủ hơn 1 tháng, sau lúc tỉnh dậy cơ thể sở hữu các biến đổi rất to, rất nhiều đã thay đổi thành 1 người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây số đông. Sau chậm triển khai, ông lại bảo tôi đọc "Đạo Đức Kinh", đọc xong kinh thơ lại đi ngủ. Cứ ko dừng đọc kinh thư, nằm ngủ tương tự, một lần dài nhất, tôi đã ngủ 1 giấc hơn 2 năm. Cứ lặp đi lặp lại ko ngừng như vậy, 1 mạch tu luyện đến hơn 60 năm, cuối cùng tôi đã đạt đến cảnh giới tiểu thừa (thiên mục đã mở, đại chu thiên hồ hết đều đã được đả thông). khi này tôi đã tu luyện được phổ quát công năng đặc dị, ví như tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà ko mệt mỏi), thuật ban vận, di chuyển trên không, tha tâm thông, thấu thị luôn thể, v.v….Cũng phải đề cập thêm, nói bắt đầu từ khởi đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như giới hạn lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng không có bất cứ sự thay đổi gì.
Tu luyện đến cảnh giới tiểu thặng, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ nhắc, nếu tôi chìm đắm vào danh lợi thanh sắc, bị thế giới phồn hoa làm cho mờ mắt, thì không cần trở về núi tu luyện nữa, tôi với thể tự mình chọn con đường sau này. ví như sau 3 năm, tôi vẫn không bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba tu luyện, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp diễn tu luyện công pháp tiếp theo.
Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng đa dạng. Thứ nhất, trong trần gian không được dùng bất nói công năng đặc dị nào, trước lúc xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi chỉ cần khoảng vân du, tôi tự mình nghĩ bí quyết giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ 2, không được đụng tới tiền nong, chỉ sở hữu thể phê duyệt phương thức xin ăn để sở hữu được thức ăn. Thứ ba, còn mang đông đảo pháp giới, trộm cắp, dâm tà, uống rượu, v.v….giống như những quy định trong Phật giáo. Sư phụ với thể sử dụng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi lúc mọi nơi, ví như tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ ko còn có dịp đi theo sư phụ tu luyện nữa.
Sau lúc rời khỏi núi Đại Ba, tôi đầu tiên đi tới Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau Đó lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi rốt cuộc đã phải tự giải quyết vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là một người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn hết sức cạnh tranh, thường hay bị mắng, chẳng mang mấy ai đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm mướn cho 1 nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần mang chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy khiến cho vui mừng, cũng đồng ý sở hữu tôi. Tôi cũng ko có tâm cảnh muốn đi những nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, thanh bình trải qua 3 năm, rất may là ko mang phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, bên cạnh sư phụ.
những ngày tháng sau này chính là ko ngừng tu luyện, cứ cách thức 35 năm 1 lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, với các khi sư phụ sẽ cùng đi vân du với tôi, khi ngừng thi côngĐây tôi không mang phương pháp nào khiến biếng nữa, không thể sống thảnh thơi. như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du rộng rãi năm tương tự, hết thảy chua ngọt cay đắng, phong ba bão tố của trần thế đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi trước sau không phải bị lay dộng. Đối với những thay đổi triều đại, thế sự biến hóa của cõi trần, chúng tôi xưa nay đều ko can thiệp, bao gồm cả những tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi sớm muộn chẳng phải quản. Vì những thứ này đều là mang định số, ai loàn động, thì người chậm tiến độ sẽ phải lãnh tai ách.
Tôi biết trong trần gian có đông đảo rất phổ thông người có hứng thú có tu Đạo, nhưng họ không rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu cất toàn bộ loại khổ, phải trải qua bao nhiêu dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hứa hẹn vài người bạn, ngồi mà luận đạo, ngừng thi côngĐây chẳng hề là tu luyện, mà là ngơi nghỉ. Tu luyện thật sự, là phải trải qua phần đông cái khổ.
Sau lúc tu luyện hơn 200 năm, nhắc một bí quyết chính xác là một năm trước khi triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi tắt thở, từ Đó về sau môn phái tu luyện của chúng tôi chỉ còn lại 1 mình tôi. mục tiêu sau hết của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để với được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn tu luyện này của chúng tôi cao nhất chỉ sở hữu thể tu đến "ngũ khí triều thiên", cách trường thọ bất lão vẫn còn 1 quãng rất xa. Sau lúc sư phụ chết thật, tử thi ông chẳng phải bị mục nát, tôi đem nó bảo tồn trong một ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong chậm tiến độ. Thực ra, đây cũng không sở hữu gì phải tiếc cả, chẳng qua chỉ là một lớp da làm thịt mà thôi.
Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu 1 mình. Đối với 1 người tu luyện đơn côi mà kể, mẫu khổ to nhất, chính là cô quạnh hiu và bơ vơ. sở hữu các lúc ngồi thiền một năm, sau khi xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm không thấy 1 bóng người, ko đề cập một lời nào là chuyện rất bình thường. Vì để giải quyết cô đơn buồn tẻ, tôi thích đi vân du, diễn ra từ năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp tục việc tu luyện của mình.
Đợi tới măn 1988, loại năm xảy ra vụ hỏa thiến to ở núi Đại Hưng An, tôi rút cuộc đã tu luyện đến cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là "ngũ khí triều thiên". lúc này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt đến cao độ trước nay chưa từng có, trên cơ bản các công năng mà bạn từng nghe nhắc thì tôi đều mang hết cả, hơn nữa công lực vững mạnh, hoàn toàn chẳng phải là thứ mà các người mang công năng đặc dị trên thế gian kia có thể so sánh được. Hơn nữa từ chậm tiến độ về sau, các lúc vân du, tôi mang thể không còn cần phải tuân thủ pháp giới nữa, công năng đặc dị cũng với thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện đầu tiên là không được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của trần gian con người, dẫu cho là 1 việc nhỏ rất là nhỏ nhặt cũng ko được, giả dụ ko sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.
Từ khóa: tu luyen
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét